Đám thiên binh ấy đứng sừng sững bất động như tượng đá, toàn thân tỏa ra hắc khí quỷ dị, đến mức cả ánh vàng trên giáp trụ cũng bị che lấp.
Khiến người ta kinh hãi hơn nữa, chính là bốn gã khổng lồ đứng sừng sững dưới môn lâu như bốn ngọn núi.
Bốn gã khổng lồ ấy, kẻ nào kẻ nấy cao trăm trượng; có kẻ ba đầu sáu tay, tay nắm lôi đình; có kẻ mọc sáu con mắt, trong mắt cháy bùng quỷ hỏa u lam; có kẻ sau lưng đeo đôi cánh rách nát, chỗ lông vũ rụng trơ ra từng đoạn bạch cốt âm u; lại có kẻ toàn thân chằng chịt vết nứt, tựa một pho tượng sứ thần linh sắp sửa vỡ tan—chỉ nhìn qua đã biết tuyệt đối không phải thần linh “bình thường”.
Dưới chân bốn gã khổng lồ là từng phương trận thiên binh đen nghịt kéo dài bất tận, liếc mắt không thấy bờ bến. Đám thiên binh ấy cũng khoác kim giáp tàn vỡ, gương mặt vô cảm như khôi lỗi, nhưng số lượng nhiều đến đáng sợ, e rằng ít nhất cũng phải mấy vạn!




